Dấu ấn nổi bật của Đại hội XIV
02/02/2026 09:11
Đại hội XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã khép lại, nhưng dư âm của sự kiện này vẫn còn ngân vang trong nước và quốc tế. Khắp phố phường, thôn quê trên mọi miền đất nước tràn ngập cờ hoa, pano chào mừng Đại hội, mừng Đảng, mừng Xuân Bính ngọ 2026; bạn bè quốc tế chúc mừng tới gần 1000 bức điện thư.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào là vị khách cấp cao đầu tiên tới thăm, chúc mừng Đảng Cộng sản Việt Nam ngay sau Đại hội, Chủ tịch Hội đồng Châu Âu cũng vừa thăm và nâng cấp quan hệ EU-Việt Nam lên tầm cao mới. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình cử đặc phái viên qua chúc mừng Tổng Bí thư Tô Lâm. Đó là những tín hiệu rất lạc quan kể từ sau Đại hội XIV. Tuy nhiên, Việt Tân lại cho rằng Đại hội XIV Đảng Cộng sản Việt Nam (với cách gọi xỏ xiên “Đại hội Tô Lâm”) là một sự kiện được tổ chức “rình rang” nhưng thực chất chỉ nhằm hợp thức hóa các sắp đặt quyền lực trước đó, tốn kém tiền thuế của dân. Việt Tân rêu rao về nỗi sợ hãi của dân chúng trong bối cảnh “công an trị” ngày càng siết chặt. Qua đó càng phơi bày bản chất của Việt Tân là một lực lượng phản động, khoác áo ngụy dân chủ, tự do, nhân quyền, đòi “canh tân đất nước”, hòng ném đá cản đường Việt Nam tiến vào kỷ nguyên mới.
Bối cảnh của Đại hội XIV có những điểm khác so với những đại hội đã qua. Nếu như Hội nghị thành lập Đảng (3/2/1930) được tổ chức trong hoàn cảnh hết sức éo le, nơi đất khách quê người, luôn bị kẻ thù dòm ngó, Đại hội Đảng lần thứ I cũng không phải trên nước mình; chưa kể một thời kỳ dài sau khi giành độc lập mà vẫn phải tuyên bố tự giải tán, rút vào hoạt động bí mật; mãi tới tháng 2/1951 mới “tái hồi Kim - Kiều”. Đại hội XIV diễn ra giữa thời cuộc có nhiều biến động phức tạp khó lường hết, đặc biệt là sự lẫn lộn giữa chính và tà, giữa nhân nghĩa và vô nhân đạo, giữa hợp tác và cạnh tranh chiến lược, giữa bá quyền nước lớn và bình đẳng quốc gia, giữa kinh tế và quân sự, giữa hòa bình và chiến tranh. Như vậy, thời đại hiện nay không còn phân chia rạch ròi 2 phe tư bản chủ nghĩa và chủ nghĩa xã hội, không còn chiến tranh lạnh mà đã xuất hiện hình thái quan hệ quốc tế mới đan cài da báo giữa các toan tính siêu cường. Chiến lược diễn biến hòa bình đang mọc ra nhiều vòi bạch tuộc. Trật tự 2 cực, trật tự đơn cực không còn nữa, trong khi đó Mỹ dưới thời ông Trump lại đang ráo riết thiết lập trật tự đơn cực, nhất cực với phương châm chiến lược “Nước Mỹ trên hết”. Giữa bối cảnh như thế, trong lúc nhiều quốc gia bị xoáy vào tâm điểm cạnh tranh chiến lược, thì Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn giữ được thế cân bằng, chủ động chiến lược đối ngoại “theo lẽ phải, không theo phe”. Nhờ đó, cục diện toàn cầu dù bất yên, bất ổn thì Việt Nam vẫn là một chế độ xã hội ổn định, hòa bình, phát triển bền vững theo định hướng XHCN. Chủ đề Đại hội XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam khẳng định vai trò dẫn lối soi đường của chính đảng vô sản là tiên quyết; mục tiêu cuối cùng vẫn là xây dựng thành công chế độ XHCN. Qua đó, càng thêm khẳng định: Đảng Cộng sản Việt Nam tuyệt đối trung thành với mục tiêu tối thượng được xác định ngay trong cương lĩnh đầu tiên lúc mới thành lập. Đại hội XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam thực sự là đại hội của trí tuệ siêu việt, nhiệt huyết cháy bỏng, niềm tin sâu sắc, khát vọng lớn lao. Định hướng của Đảng đưa dân tộc Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới, tiến tới đài vinh quang, với 2 cột mốc 100 trăm năm (vào năm 2030 và 2045) là một thông điệp lịch sử, không duy ý chí mà được tính toán tổng thể, cẩn trọng. Sau 80 năm giành độc lập, thành lập nhà nước dân chủ công - nông đầu tiên ở Đông Nam châu Á, dựng xây chế độ dân chủ nhân dân ngày càng tươi đẹp, sau 50 năm giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc, đặc biệt là sau 40 năm đổi mới, cơ đồ dân tộc Việt Nam chưa bao giờ có được như ngày hôm nay; cơ đồ dân tộc gắn liền với công lao vĩ đại của Đảng và Cụ Hồ. Trải qua thăng trầm lịch sử, vị thế của Đảng Cộng sản Việt Nam từng bước vững vàng trên vũ đài chính trị trong nước và quốc tế, đi từ không thành có, đi từ sơ khai nhỏ bé đến đông đảo lớn mạnh về lượng và chất. 96 năm trước, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc với tư cách đại diện Quốc tế Cộng sản đã có quyết sách mang tầm lịch sử dân tộc ở thế kỷ XX: thành lập Đảng cộng sản Việt Nam - nhân tố tiên quyết đưa Việt Nam bước lên vũ đài chính trị thế giới với tư cách một dân tộc có quyền hưởng độc lập, tự do. 80 năm trước, Đảng Cộng sản Việt Nam đứng đầu là Hồ Chí Minh ra quyết sách chớp lấy “thời cơ ngàn năm có một”, phát động toàn dân tổng khởi nghĩa, “đem sức ta tự giải phóng cho ta”, giành lại độc lập dân tộc, thay đổi thân phận vong quốc nô của người dân trở thành người dân một nước độc lập, tự do, kiến tạo chế độ dân chủ nhân dân. 72 năm trước, Đảng quyết định mở chiến dịch Điện Biên phủ, làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu”, khích lệ tinh thần đấu tranh của các dân tộc bị áp bức thống trị trên thế giới. 51 năm trước, Đảng quyết định giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, thu non sông về một mối. 40 năm trước, Đảng quyết định khởi xướng và tiến hành công cuộc đổi mới, đạt nhiều thành tựu to lớn mang tầm lịch sử. Tại mỗi thời điểm lịch sử nêu trên, lịch sử cách mạng Việt Nam có những thời cơ và thách thức đan xen, song nhìn chung đều đứng trước những khó khăn, thách thức vô cùng lớn. Với truyền thống tự chủ, tự lập, tự cường dân tộc, Đảng đã biết kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, dựa vào lòng dân, bám sát thời cuộc, chủ động, sáng tạo đề ra chủ trương, đường lối đúng đắn, kịp thời để đưa cách mạng nước nhà đi từ thắng lợi này tới thắng lợi khác. Đó là trí tuệ, bản lĩnh Việt Nam, được hun đúc qua ngàn năm dựng nước và giữ nước, hội tụ trong bản chất cách mạng không ngừng tiến công. Hồ Chí Minh khẳng định “Đảng ta là đạo đức, là văn minh”, qua thực tiễn cách mạng càng thêm sáng ngời giá trị cao đẹp của một đảng cầm quyền, tiêu biểu cho ý chí, khát vọng của nhân dân.
Đại hội XIV rất thành công không chỉ về mặt thống nhất định hướng phát triển đất nước lên tầm cao mới, mà còn rất thành công trong công tác nhân sự, đạt tuyệt đối tín nhiệm bầu ra Tổng Bí thư và đội ngũ lãnh đạo tinh hoa xứng tầm yêu cầu nhiệm vụ trong kỷ nguyên mới. Sự kế tiếp đội ngũ vẫn được tiếp tục, song về cơ bản đây là đại hội của sự chuyển giao thế hệ cho lớp người sinh ra trong thời bình, khi nước nhà thống nhất và đi lên CNXH, nhất là được trải qua học tập, đào tạo, trưởng thành qua 40 năm đất nước đổi mới, tiếp cận với văn minh thế giới rộng mở hơn so với ông cha. Ngoài vị trí đặc biệt là ông Tô Lâm được tín nhiệm tuyệt đối tiếp tục tái cử làm Tổng Bí thư; còn một số vị trí lãnh đạo chủ chốt cùng sát cánh cùng ông Tô Lâm gánh vác trọng trách (ông Trần Thanh Mẫn, ông Trần Cẩm Tú, ông Phan Văn Giang). Ông Phạm Minh Chính và ông Lương Cường, thực hiện đúng nguyên tắc, quy định của Đảng nên tạm lui vào hậu trường, nhường chỗ cho thế hệ trẻ được sớm “xông trận”, tôi rèn thực tiễn cách mạng. Ông Phạm Minh Chính và ông Lương Cường không tham gia tái cử nhưng không vì thế mà buông bỏ sự cống hiến, các ông lưu tiếng thơm trong Đảng, Nhân dân mới là điều trân quý. Qua đó càng thấy chiến lược đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ chiến lược của Đảng vẫn tự chủ, không giống như một số thời điểm trước đây từng có người than thở “phải đốt đuốc tìm cán bộ chủ chốt”. Với 5,6 triệu đảng viên, với 200 Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, với các vị trí lãnh đạo chủ chốt như hiện tại, họ sẽ là tinh hoa của một dân tộc 100 triệu dân thông thái, yêu nước; đủ cơ sở để đưa Nghị quyết Đại hội XIV vào cuộc sống, bén rễ xanh cây cho hoa thơm trái ngọt.
Niềm vui lớn thắp sáng khát vọng cao xa, có cơ sở từ thực tế, có lý luận soi tỏ, có thực tiễn trải nghiệm, có ý đảng hài hòa với lòng dân, được cộng đồng quốc tế đồng tình ủng hộ. Đại hội XIV mang tầm vóc sông dài biển rộng trời cao xanh, chứ đâu phải ao làng của cá nhân ông Tô Lâm. Có lẽ Việt Tân nên tự vả vào cái loa rè phản động, hoặc đem hong khô mớ giấy mủn “Văn kiện 50”, kẻo bốc mùi thum thủm.
Nguồn: Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương